Bổn phận làm con

Kể từ khi con mới sinh ra cho đến khi khôn lớn, cha mẹ phải nuôi nấng công trình, kể biết là bao! Mẹ thì nuôi con, bồng bế nâng niu, phải chịu nhiều điều cực khổ. Cha thì đi làm lụng vất vả để lo cho con được no ấm. Cha mẹ lại dạy bảo con và cho con đi học để mở mang trí tuệ. Vậy bổn phận con là phải thờ cha mẹ cho trọn chữ hiếu.

Thằng Ba yếu

Tiểu dẫn: Công cha mẹ

Thằng Ba yếu. Cha mẹ nó phải chăm nom thuốc thang cho nó. Một hôm, cơn sốt (1) đã lui, nó trông thấy cha mẹ nó ra dáng lo sợ buồn rầu. Nó mới nghĩ bụng rằng: “Cha mẹ thương ta hết lòng như thế, vậy mà khi ta khỏe mạnh, có giúp đỡ cha mẹ được việc gì, thì đã kể công. Rõ thật là:


Cha mẹ nuôi con bằng trời, bằng bể,

Con nuôi cha mẹ con kể từng ngày.

Cha mẹ nuôi con công trinh khó nhọc biết bao, đạo làm con há lại không mong (2) báo đền chút đỉnh. Vậy từ rày trở đi, ta phải ăn ở cho trọn chữ hiếu để cho cha mẹ được thỏa lòng”.

Ba nghĩ như thế rồi thì thấy trong người khoa khoái như đã làm được điều gì rất hay, rất phải vậy.

Chú thích

(1) - cơn nóng lạnh;

(2) - trông

Câu hỏi

- Cha mẹ nuôi con như thế nào? - Con phải ở với cha mẹ làm sao? - Thằng Ba nghĩ gì? - Nó định bụng như thế nào? Nghĩa câu tục ngữ nói trong bài là thế nào?

Có thể bạn muốn xem

"Like" us to know more!