Bịa đặt ra một cảnh tượng giả để mọi người tin

Bịa đặt ra một cảnh tượng giả để mọi người tin

Tào Tháo từ sau khi nắm được quyền lớn của nhà Hán, rất sợ người khác toan tính ngầm hại ông ta. Ngay cả đến thị vệ ở bên cạnh mình cũng không an tâm.

Để phòng ngừa họa hoạn xảy ra, ông đã dày công tửng bịa đặt ra hai chuyện. Một chuyện là "giết người trong mơ" mà chúng tôi đã kế ở phía trước, còn một chuyện nữa là sẻ kể ra ở dưới đây

Một lần, Tào Tháo nói với người ta rằng: Nếu như có người muốn mưu hại tôi, thì trong lòng tôi sẽ run run lên.

Đế chứng thực lòng ông ta run lên sẽ có thể biết trước có người muốn mưu hại ông ta. Ông ta gọi một thị vệ thân tín đến, nói với anh ta:

"Anh dắt một con dao trong người lén lút đến bên mình ta, ta nói lòng ta đã run run lên, các thị vệ sẽ tóm giữ anh lại. Đến lúc anh thật thà nói muốn ám sát ta. Ta sẽ bảo đảm anh không thể xảy ra việc đó, hơn thế ta còn sẽ cho anh một khoản tiền lớn.

Người thị vệ thân tín đã tin ngay.

Thế là cứ theo việc Tào Tháo đã đạo diễn trước như thế, người thị vệ kia bị tóm lại và áp giải đến nơi hành hình với tội ám sát Thừa tướng, người thị vệ cũng chẳng nói điều gì, anh ta chuyên tâm chờ đợi Tào Tháo có thể theo lời hứa trước cứu giải cho anh ta.

Cho mãi tới lúc đầu anh đã rơi xuống đất, anh ta vẫn không biết mình đã mắc vào tròng của Tào Tháo. Mọi người khác đều không biết chân tướng của sự việc, nên đều tin Tào Tháo có thể phát giác người khác hành thích mình.

Về sau, những người muốn ám sát Tào Tháo, đều không dám manh động nữa.

Bịa đặt ra trước một cảnh tượng giả để mọi người khác không dám dễ dàng đụng chạm đến bạn. Để cho người khác thấm thỏm, hồi hộp trong cảnh tượng giả đó, còn bạn thì lại được bình an thật sự.

Khi bịa đặt ra cảnh tượng giả, chỉ có thể có hai người biết. Như tục ngữ nói: Trời biết, Đất biết, bạn biết, tôi biết. Làm như thế là để bảo đảm tính chân thực của cảnh tượng giả. Vì để làm cho mọi người tin đây là thực, Tào Tháo đã nhẫn tâm đem giết người thị vệ.

Làm như vậy có thể hơi quá đáng một chút, nhưng hiệu quả mà nó mang lại lại rất tốt.

Trần Thắng và Ngô Quảng muốn tổ chức 900 tân binh tạo phản, nhưng lại rất sợ tạo phản thất bại. Nếu như không có người tin tưởng họ, họ sẽ có thể bị bắt và đem giết.

Hai người nông dân không cam chịu cuộc sống khốn cùng này, bèn lén lút tiến hành công việc chuẩn bị tỉ mỉ.

Ngô Quảng lợi dụng cơ hội làm cơm, đem một dải lụa có viết chữ "Trần Thắng vương" nhét vào trong bụng cá tươi. Khi người đầu bếp làm thức ăn đã phát hiện ra dải lụa. Các tân binh rất kinh ngạc bàn tán xôn xao mãi về Trần Thắng.

Trần Thắng là một người rất có hoài bão. Thời trẻ, ông đã từng làm tá điền cho nhà giàu. Một hôm, lúc nghỉ ngơi nói với bạn bè xung quanh: Từ nay về sau, chúng ta nếu ai phú quý lên, đều không nên quên nhau". Các bạn bè đều cười chế giễu ông ta, nói: "Hiện tại chúng ta đang làm thuê cho người ta, còn nói gì đến phú quý nữa?" Trần Thắng nói một cách than vãn: "Chim yến tước làm sao có thể biết được chí của chim hồng!?"

Một uy tín đang lặng lẽ phát sinh. Nhưng Trần Thầng cảm thấy còn chưa đủ sức, ông để cho Ngô Quảng nấp trong nghĩa địa cách nơi ở của tân binh không xa giả làm ma quỷ, miệng phun lửa, toàn thân xanh lè, miệng luôn la lên: "Trương Sở hưng, Trần Thắng vương!"

Lần này, người tin càng nhiều hơn,

Một hôm, Ngô Quảng cố ý chọc tức quan lại đội áp giải, bị bọn quan lại đánh đập tàn nhẫn. Nhiều người đều đến nói hộ, nhưng đều vô hiệu.

Lúc đó, Trần Thắng đã anh dũng đứng lên giết chết tên quan lại đáng ghét kia, phanh ngực hô lớn "Vương hầu khanh tướng há phải có nòi chăng?".

Cuộc bạo động nông dân với quy mô lớn lần đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc đã nổ ra như thế đó. Mà còn dựng lên được chính quyền Trương Sở. Trần Thắng, cuối cùng đã thực hiện được nguyện vọng của ông: thành vương thành hầu, sóng cuộc đời phú quý.

Việc bịa đặt cảnh tượng giả không phải chỉ có một kiểu. Nó có thể là một chuyện hoang đường, cũng có thể là một chuyện tưởng tượng hão huyền, cũng có thể là một chuyện thần thoại.

Bất kể nó là gì đi nữa, nó đều phải làm cho người ta không nghi ngờ. Cảnh tượng giả của bạn một khi bị người ta vạch trần, thì việc rủi ro của bạn sẽ thật sự đến.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
"Like" us to know more!