Báo đáp

Báo đáp
Kipkis.com-Tuyen-tap-1001-cau-chuyen-cam-dong-vol-6-18.jpg

Sau ba mươi ba năm làm công việc quản lý văn phòng ở cái cửa hàng phụ tùng xe ô tô ở thị trấn Athens nhỏ bé này, hai vợ chồng tôi quyết định đã đến lúc phải nghỉ ngơi. Chúng tôi bán công ty và về sống ở trang trại của mình, công việc chăn nuôi gia súc ở trang trại chắc chắn sẽ làm cho chồng tôi bận rộn suốt ngày. Nhưng còn tôi thì sao? Tôi cần có việc gì đó để làm và quan trọng hơn là để thấy mình còn có ích. Hai đứa con tôi đều đã lập gia đình, có nhà cửa và sự nghiệp riêng của chúng. Có lẽ tôi sẽ bận rộn với công việc vườn tược, bếp núc hay những việc lặt vặt khác mà một phụ nữ nông thôn phải làm. Nhưng cuộc sống của tôi là phải được tiếp xúc với mọi người. Tôi thích được gặp gỡ khách hàng và bạn bè. Tôi phải làm gì để mình dù đã nghỉ hưu nhưng vẫn cảm thấy còn có một sợi dây liên lạc với thế giới bên ngoài? Suy cho cùng, chính cái thế giới đó đã sinh ra những con người đã giúp đỡ vợ chồng tôi - vốn khi đó chỉ là hai người trẻ tuổi còn lạ lẫm, bỡ ngỡ và chỉ có vài đồng trong túi từ cái ngày mà chúng tôi mới bắt đầu sự nghiệp kinh doanh của mình. Chúng tôi đã rất may mắn và tôi muốn mình làm điều gì đó để gọi là báo đáp.

Biết được suy nghĩ đó, một người bạn đã giới thiệu tôi tới một lớp tập huấn để trở thành tình nguyện viên cho một bệnh viện từ thiện. Tôi cảm thấy rất hứng thú. Đây đúng là một cơ hội giúp tôi cống hiến sức mình cho cộng đồng, một công việc giúp duy trì được tình bạn và có thêm nhiều bạn mới. Điều duy nhất mà tôi lo lắng là tất cả những bệnh nhân mà tôi nhận chăm sóc đều vô phương cứu chữa và họ chỉ có thể sống thêm vài tháng nữa mà thôi. Liệu đối với tôi công việc này có quá sức hay không?

Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là tôi thấu hiểu được tâm tư của những người thân trong gia đình họ. Tôi đã mất cả cha lẫn mẹ từ rất sớm. Tôi cũng từng làm mẹ, nên tôi hiểu thế nào là tình cảm thân thương của gia đình. Tôi đã từng tha thiết mong có được tình yêu thương và cả những lời khuyên của cha mẹ những khi tôi gặp phải khó khăn, trắc trở trong cuộc sống. Suốt nhiều ngày qua tôi suy nghĩ rất nhiều và thử tưởng đến một ngày nào đó trên đời này chẳng còn ai quan tâm đến mình. Tôi đã từng ước ao có được một vòng tay an ủi khi chứng kiến mẹ tôi đang từ từ ra đi vào cõi vĩnh hằng. Đúng, hơn ai hết tôi là người hiểu được nỗi đau mất mát này. Tôi biết, với kinh nghiệm của chính bản thân mình, tôi nên chia sẻ với những bệnh nhân đó và cả gia đình của họ. Tôi quyết định tham gia vào cuộc hành trình mới này.

Kipkis.com-Tuyen-tap-1001-cau-chuyen-cam-dong-vol-6-19.jpg

Sau một khóa huấn luyện, tôi đã sẵn sàng phục vụ và được phân công ngay cho một bệnh nhân đầu tiên. Hai đầu gối run lẩy bẩy, tôi gõ cửa nhà một ông cụ, người đã rất vui sướng khi nhìn thấy tôi. Ngay lập tức tôi nhận ra ông chính là một trong những khách hàng cũ của chúng tôi trước đây. Ông Adams và vợ ông ấy là những người đáng mến. Công việc của tôi là chở ông đến thị trấn gần đấy để điều trị bệnh ung thư theo lịch hẹn. Tôi thường đưa ông đi dạo loanh quanh khắp vùng quê, đến ngôi nhà ông ở hồi còn bé, và thi thoảng dừng lại cạnh bờ suối để thưởng thức dòng nước trong xanh, mát lạnh. Tôi cũng là người giúp ông thực hiện tâm nguyện cuối cùng, rồi chuẩn bị di chúc, và sắp đặt trước buổi tang lễ cho ông, điều mà vợ ông không đủ can đảm để đối mặt. Ông Adams đã tiếp thêm lòng tin cho tôi khi ông sống được thêm đến hai năm kể từ cái ngày đầu tiên tôi gõ cửa nhà ông thay vì chỉ vài tháng theo chẩn đoán của bác sĩ.

Không như lần đầu, lần thứ hai tôi đã bớt run hơn. Lần đó, tôi rất ngạc nhiên khi người nằm trên giường bệnh lại là cô giáo thời trung học mà tôi yêu thích nhất, người mà đã nhiều năm rồi tôi không gặp mặt. Cơ thể cô tuy đã không còn sức lực, nhưng trí nhớ của cô vẫn còn rất tốt. Những ngày kế đó, chúng tôi cùng nhau ôn lại những kỉ niệm tuyệt vời ngày nào. Tôi báo tin cô cho tất cả những học trò cũ của cô ngày xưa, và đã có rất nhiều người đến thăm và gọi điện thăm hỏi người thầy tận tụy ngày xưa của mình.

Thử thách lớn nhất mà tôi phải đương đầu lại chính là người bạn thời thơ ấu của mình, một người bạn mà tôi yêu quý và tin cậy, một người bạn đang mắc chứng bệnh ung thư não không còn một chút hy vọng nào. Ngồi bên cạnh giường cô ấy, chúng tôi cùng nhau tâm sự về quan niệm sống, và rằng chúng ta sẽ ra sao nếu như mình ra đi mà không một ai hay biết. Còn có quá nhiều điều chúng ta cần làm và cần nói với nhau.

Kế đến là một đôi vợ chồng già luôn cãi vã để giành được chăm sóc cho nhau. Ban đầu, họ chẳng muốn bất kỳ ai xen vào cuộc sống của mình. Nhưng rồi họ bắt đầu thích thú với những ổ bánh mì thơm ngon do chính tay tôi tự làm và những cọng rau tươi xanh mà tôi mang từ vườn nhà đến. Nhưng món quà mà họ thích nhất lại là một đóa hoa thật to tôi hái trong vườn hồng của mình. Tôi để ý thấy hầu như tất cả bệnh nhân của tôi đều thích hoa hồng. Một bó hồng màu đỏ thắm hay màu hồng kem tươi rói luôn làm cho căn phòng bệnh ảm đạm sáng thêm lên. Vườn hồng của tôi ban đầu chỉ có tám đến mười bụi, nhưng vì những người bệnh, chúng đã tăng dần lên hai mươi, bốn mươi, rồi sáu mươi lăm bụi. Toàn bộ góc vườn nhà tôi nở rộ những bông hoa tuyệt đẹp đầy màu sắc, chỉ chờ được hái xuống khi giọt sương sớm vẫn còn vuơng trên những cánh hoa nõn nà. Dường như chúng cũng biết được nhiệm vụ thiêng liêng của mình nên cũng dốc lòng nở ra những bông hoa thật to và thật đẹp. Chẳng bao lâu sau, khu vườn của tôi được đặt tên là vườn hồng của bệnh viện. Rồi chúng được bắt đầu được xuất hiện ở những buổi lễ cưới, những buổi tiệc trà, và cả những cuộc họp mặt. Tôi nghĩ phải chăng đó cũng là một cách để mình cống hiến.

Song, phần thưởng quý giá nhất của tôi là đuợc một bệnh nhân hoặc gia đình của họ yêu cầu giúp đỡ. Mỗi khi nhận được điện thoại của giám đốc nói: “Có một người nhờ cô đến giúp” là tôi lại cảm thấy vừa lo lắng, hồi hộp vừa vui sướng. Mỗi một lần tôi giúp đỡ ai đó, tôi lại nhận được một thử thách mới và một bài học khác nhau về cuộc sống. Tôi nhận ra rằng, ý nghĩa của nụ cười duy nhất chỉ có một, cho dù bạn từ đâu đến hay bạn nói bất kỳ một ngôn ngữ nào.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tên sách: Tuyển tập 1001 câu chuyện cảm động
  • Nguồn: internet
  • Chính tả, chế bản: capthoivu (TVE)
  • Ebook: capthoivu (TVE)

Có thể bạn muốn xem