Bán mình để nhờ và và chọn người tốt để nương thân

Bán mình để nhờ và và chọn người tốt để nương thân

Trần Cung là một nhân tài rất có mưu trí thời kì đầu Tam Quốc. Nhưng ông lại không thể trở thành nhân vật anh hùng hét ra lửa trong những năm loạn thế anh hùng trỗi dậy khắp bốn phương được. Nguyên nhân tại đâu?

Xin hãy xem câu chuyện mà "Tam Quốc diễn nghĩa ghi chép về Trần Cung:

Trần Cung vốn là một Huyện lệnh, nhờ có trí nhớ phi thường của mình đã nhận ra Tào Tháo vì giết Đổng Trác chưa thành mà phải giả ẩn trốn. Trong lúc chuyện trò với nhau ông đã nhận ra Tào Tháo là một người có chí lớn, muốn làm việc lớn, bèn thôi quan đi theo Tào Tháo.

Hai người bỏ trốn đến nhà Lã Bá Xa, người anh em kết nghĩa của bố Tào Tháo. Lã Bá Xa đối đãi với hai người rất nhiệt tình, tự mình đi mua rượu và thức ăn cho hai người.

Đi rất lâu vẫn không thấy Bá Xa trở về, Tào Tháo trong bụng sinh nghi ngờ. Bỗng nhiên lại nghe ở sau nhà có tiếng mài dao bèn đi nghe trộm. Chỉ nghe tiếng người nói: "Trói lại rồi giết, như thế nào?"

Tào Tháo vừa nghe thấy, tự cho là họ muốn bắt hai người trói lại, rồi sẽ giết. Liền nghĩ ra mình phải ra tay trước thì hơn, cùng với Trần Cung đem 8 người nhà họ Lã đều giết sạch. Sau đó mới phát hiện ra ở trong bếp có trói một con lợn, mới biết là mình đã giết nhầm.

Hai người đành phải trốn khỏi nhà họ Lã, trên đường đi lại gặp Bá Xa mang rượu về. Tào Tháo sợ rằng Bá Xa phát hiện người nhà mình đã chết sẽ dẫn người đuổi bắt họ, nên liền giết luôn cả Bá Xa.

Trần Cung thấy thế vô cùng kinh ngạc. Tào Tháo đã nói một câu rất nổi tiếng: Thà bảo ta phụ lòng người thiên hạ, đừng hòng người thiên hạ phụ lông ta.

Trần Cung cho rằng Tào Tháo là một tên lòng lang dạ thú, bèn ngay trong đêm ẩy một mình lặng lẽ bỏ Tào Tháo ra đi.

Về sau, ông đã đến làm quân sư dưới trướng của Lã Bố nổi tiếng anh dũng đương thời. Khi Tào Tháo đại chiến với Lã Bố, ông đã đưa ra nhiều kế sách. Kết quả mỗi kế đều thắng. Nhưng Lã Bố lại chỉ biết có hoạ kích, ngựa Xích thố và cái dũng của kẻ thất phu ai dám gần ta. Đối với kế sách của Trần Cung thường không nghe theo, cuối cùng bị Tào Tháo đánh bại.

Lã Bố và Trần Cung bị Tào Tháo bắt. Trên lầu Bạch Môn, Tào Tháo nhìn thấy Trần Cung bị trói chặt liền dương dương tự đắc nói: "Ông vẫn tự cho là người lắm mưu nhiều trí, sao nay lại đến nỗi này?"

Trần Cung vừa nhìn thấy Lã Bố cũng bị giải đến, liền nói một cách căm phẫn: chỉ hận người này không theo lời ta thôi! Nếu nghe theo lời ta thì chắc đâu bị bắt.

Trần Cung, con người thông hiểu cổ kim đã nói ra sự thực của thất bại, nhưng vẫn chưa nhận ra rõ ràng nguyên nhân thật sự của việc thất bại.

Từ xưa đã có lời dạy: chim khôn tìm cây mà đậu, hiền thần chọn chúa mà thờ.

Trần Cung đầu tiên đã chọn Tào Tháo, về sau lại chọn Lã Bố, mà hai con người này đều không phải là "minh chủ" trong lòng của ông. Sau khi ông phát hiện Tào Tháo là kẻ lòng lang dạ thú, liền bỏ đi một cách không do dự. Nhưng khi ở bên Lă Bố, trí sáng suốt của ông cùng mất đi ánh sáng rực rỡ nên có, dẫn đến là tù binh của Tào Tháo và cuối cùng đã chết dưới lưỡi đao.

Với tư cách là mưu sĩ, Trần Cung chỉ có thể vạch ra mưu kế cho người khác, lại không thể định ra cho mình một đường lối thành công.

Tương tự, Lã Bố được gọi là "đệ nhất anh hùng" thời Tam Quốc, cũng đồng thời đã mắc phải sai lầm của đường lối như vậy.

Lã Bố đầu tiên nhận Đinh Nguyên làm "nghĩa phụ", về sau lại bị Thừa tướng đương triều là Đổng Trác lôi kéo làm "nghĩa tử", cuối cùng lại vì Điêu Thuyền đã giết Đổng Trác và dựa vào Tư đồ Vương Doãn.

Cho dù Lã Bố võ nghệ cao cưòng, nhưng về nhân cách của ông ta lại rất thấp hèn cho nên đương thời người ta chửi ông ta là "gia nô ba họ".

Với tư cách là võ tướng, Lã Bố cũng không tìm được người lãnh đạo đúng đắn của mình, chỉ dựa vào đơn thuơng độc mã của mình để đánh thiên hạ, kết quả là chỗ nào cũng bị húc vào tường.

Còn Trần Cung chạy đến dưới trướng của một Lã Bố như thế thì thật là sai lầm không gì bằng.

Con đường văn võ phải là con đường làm cho cả văn lẫn võ phát huy đến mức tốt nhất. Mà người nắm vững được con đường này sẽ là "minh chủ" chân chính, là minh chủ mà văn quan võ tướng đều nghĩ đến và tìm đến.

Khi hiển hiện vào đời, xác định người mình phụ thuộc là vô cùng quan trọng.

Lã Bố, không thể bắt chước, mà Trần Cung, cũng không thể bắt chước được.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com
Don't forget to follow us on Facebook!