Bành trướng sự thành công

Bành trướng sự thành công

Tháng 5 năm 1966, Mao Trạch Đông đã phát động cuộc Đại cách mạng văn hóa làm thay đổi vận mệnh của Trung Quốc. Lâm Bưu trong lặng lẽ đã nhảy lên thành vị trí số 2 ở những người lành đạo cao nhất của Trung Quốc. Nhân dân Trung Quốc, vô cùng sùng bái đối với Mao Trạch Đông, trong thời gian một năm ngắn ngủi đã yêu lấy tiếp nhận cách nói "Trung ương Đảng do Mao Chủ tịch đứng: đầu, Lâm Phó chú tịch làm phó"

Khi Lâm Bưu giẫm đạp lên hài cốt của Lưu Thiếu Kì bị đổ trong Đại cách mạng văn hóa và hàng loạt lớn oan hồn các chiến hữu của Mao Trạch Đông, bò được đến bên cạnh Mao Trạch Đông, vẻ đắc ý của Lâm Bưu chắc chắn là xưa nay chưa từng thấy. Nhưng ông lại ngay lập tức cảm thấy khó chịu của cái oi bức "Dưới một người, trên vạn người". Ông đã không thoả mãn với địa vị của mình nữa.

Ông một mực muốn giành được vị trí cao trong chức vụ nhà nước tương xứng với địa vị trong Đảng. Thế là, ông đã đem việc tạ thế của chủ tịch nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa Lưu Thiếu Kì cuối năm 1969 làm thời cơ cực tốt của mình "thay kíp quá độ hòa bình".

Trong hội nghị toàn thể Trung ương lần thứ 2 khoá 9, Lâm Bưu dùng giọng lưỡi của Phó thống soái làm rùm beng bàn về thiền tài trên hội nghị, nêu lên phải bầu chủ tịch nước.

Thế là, những người dưới quyền của Lâm Bưu lập tức lần lượt ra quân hưởng ứng từ xa, trong phát biểu ở các tô Hoa Bắc, Tây Nam, Trung Nam và Tây Bắc lần lượt trắng trợn nói về thiền tài, tập trung hỏa lực công kích Trương Xuân Kiều và Khang Sinh, muốn lấy đó để đánh tan tập đoàn Giang Thanh mà trước đó không lâu đã cùng chiến đấu với họ, củng cố thêm địa vị của Lâm Bưu.

Việc làm om sòm bàn về thiền tài đã gây nên cảnh giác cao độ của Mao Trạch Đông. Dựa vào thiền tài của nhà chính trị, Mao Trạch Đồng ý thức được Lâm Bưu muốn chiếm đoạt quyền lãnh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước. Do đó, Mao Trạch Đông vừa mới củng cố được quyền lực đã đùng đùng nổi giận.

"Có thể san bằng Lư Sơn làm ngừng địa cầu chuyển động", Mao Trạch Đông đã nhắc lại lời nói của ông khi ép Bành Đức Hoài mười một năm trước. Sau đó, bàn tay sắt của ông bèn đánh tả đánh hửu về phía Lâm Bưu không thương tiếc. Thời gian chưa đầy hai ngày rưỡi, âm mưu của Lâm Bưu dùng thủ đoạn hòa bình đế cướp ngôi đoạt quyền dày công vạch ra, đã bị Mao Trạch Đông đập tan,

Người nối nghiệp mình bồi dưỡng muốn chiếm quyền lực của mình, nên Mao Trạch Đông rất đau lòng "Các anh tiếp tục làm như thế, tôi sẽ xuống núi để các anh làm. Việc bầu chủ tịch nước không cần nêu ra nữa, ai kiên trì bày ra, người đó sẽ làm, dù thế nào tôi cũng không làm". Trong câu nói của Mao Trạch Đông đượm đầy vẻ tang thương và đau buồn, từ đó, Mao Trạch Đông bắt đầu đề phòng Lâm Bưu, từ đó ông cũng sinh ra hoài nghi đối với tất cả xung quanh.

Sự hoài nghi giống như con rắn ẩn náu làm cho người ta dễ sợ. Lâm Bưu trong lòng biết rõ Mao Trạch Đông không thể nhẹ nhàng buông tha ông. Ông chuẩn bị hành động trước Mao Trạch Đông. Sau phương thức dùng "văn" bị bại, ông đã dùng hành động "võ"

Con trai Lâm Bưu xây dựng "Hạm đội liên hợp" trang bị hiện đại hóa, đã định ra kế hoạch "Kỉ yếu công trình 571" vũ trang chính biến. Nhưng lúc này, Mao Trạch Đông lại xa thành Bắc Kinh một cách hết sức bí mật "Thần không biết, quỷ không hay", đi tuần du xuống miền Nam.

Những người của "Hạm đội liên hợp" theo sát Mao Trạch Đông tiến hành hoạt động ám sát lại vẫn không đưa Mao Trạch Đông vào chỗ chết, trái lại đem Lâm Bưu dồn vào con đường cùng.

Sau khi một người bước lên được cung điện thành công, dục vọng của anh ta thường thường không phải là được một lần làm trong sạch, mà là sản sinh sự bành trướng mới. Đây là một nhược điểm tồn tại bản thân của con người.

Người không muốn tiến thủ dễ dàng thoả mãn, còn người theo đuổi thành công không muốn thoả mãn. Hai cách chọn lựa lại biểu hiện ra một chủ đề bi kịch giống nhau.

Cái chết của Lâm Bưu và thành công mà ông đã từng giành được có quan hệ nhân quả rất khó nói rõ ràng. Có lẽ chỉ có bậc thiền sư nhìn thấu hồng trần mới biết được việc đó cuối cùng là gì.

Nhưng những người mà đem thù oán trả ơn chắc chắn không thể có kết cục tốt đẹp. Những người bị Lâm Bưu hại đến chết thì cái chết của ông ta cũng không thể đền bù lại được. Khi nên cảm kích họ, thì Lâm Bưu lại sát hại họ một cách bỉ ổi. Cuối cùng, những người mà ông ta không giết nổi, lại đem ông ta giết đi.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Thiên thời
  • Tác giả: Bạch Huyết
  • Dịch giả: Nguyên An
  • Nhà xuất bản Hà Nội 2008
  • Nguồn: tusachcuaban.com