Bàng Sư Cổ hạ trại ở vùng đất thấp trũng, bị nhấm chìm

Bàng Sư Cổ hạ trại ở vùng đất thấp trũng, bị nhấm chìm

Cuối đời Đường, quyền lực triều đình chỉ còn trên danh nghĩa các phiên trấn đều tự đem binh thôn tính lẫn nhau, chiến sự liên miên, loạn lạc không dứt. Đời Đường Chiêu Tông, tháng 9 năm Càn Đinh thứ tư (năm 897), Thứ sử Từ Châu, Tuyên Vũ Tiết độ sứ Chu Toàn Trung đem đại quân đi đánh Dương Hành Mật đang chiếm cứ Hoài Nam.

Chu Toàn Trung lệnh Bàng Sư Cổ đem 7 vạn quân đánh Thanh Khẩu, Dương Châu; Cát Tòng Chu đóng quân ở An Phong, tiến đánh Thọ Châu, còn Chu Toàn Trung thì đóng quân ở Túc Châu.

3 đạo quân Biện Châu của Chu Toàn Trung tiến xuống phía nam, thanh thế cực lớn. Tiết độ sứ Hoài Nam là Dương Hành Mật nghe tin cả sợ.

Dương Hành Mật cùng Chu Cẩn dẫn 3 vạn quân đến Sở Châu, hợp với Trương Huấn kéo quân từ Liên Thủy tới để cùng chống cự quân Biện Châu.

Bàng Sư Cổ đóng doanh trại ở Thanh Khẩu, địa thế thấp trũng, bộ hạ đề nghị chuyển đến chỗ khác, song Bàng Sư Cổ không nghe. Bàng Sư Cổ ỷ mình quân đông thế mạnh, có ý khinh địch thường gọi tùy tướng tới chơi cờ tiêu khiển.

Tướng Chu Cẩn cho đắp đập chặn phía thượng lưu Hoài Hà chuẩn bị nhận chìm quân địch ở Thanh Khẩu. Trinh sát của Bàng Sư Cổ biết được điều đó, báo cáo với chủ tướng. Bàng Sư cổ lại cho rằng đó là lời đồn nhảm làm dao động lòng quân; lệnh chém đầu người đưa tin.

Quân của Chu cẩn đã chuẩn bị xong. 1 ngày tháng 11, Chu Cẩn dẫn 5000 kỵ binh lặng lẽ vượt Hoài Hà, giả làm quân Biện Châu, mang cờ lệnh tiến đến doanh trại của Bàng Sư Cổ. Khi đến trước trung quân, quân của Chu Cẩn bất ngờ xông vào chém giết.

Quân Biện Châu không đề phòng, bị thương vong rất nặng. Giao chiến không lâu thì quân Hoài Nam phá đập phía thượng lưu cho nước tràn vào doanh trại quân Biện Châu. Kỵ binh của Chu Cẩn mau chóng rời khỏi chiến trường. Quân Biện Châu chạy không kịp, chết đuối quá nửa, doanh trại bị nước tàn phá tan hoang.

Nước lũ tràn qua rồi, những binh sĩ Biện Châu sống sót lõm bõm lội bùn mà chạy thì bị đại quân của Dương Hành Mật vượt Hoài Hà tiêu diệt nốt. Bàng Sư cổ tuy có thân binh hộ vệ, cũng không thoát chết. Cát Tòng Chu nghe tin Bàng Sư Cổ chết, vội dẫn quân rút lui. Dương Hành Mật và Chu Cẩn thừa thắng truy kích, đến sông Tí Hà lại đánh tan quân địch,may mà Cát Tòng Chu thoát chết. Chu Toàn Trung nghe tin 2 đạo quân đã bại trận, đành dẫn quân tháo chạy.

“Tuyệt thiên giản, thiên tỉnh, thiên lao, thiên la, thiên hãm, thiên khích, tất cức khứ chi, vật cận dã”

Hành quân qua những vùng “thiên giản” (khe suối hiểm trở), “thiên tỉnh” (tứ phía vách cao vây bọc), “thiên lao” (ba mặt bị vây bọc), “thiên hãm” (đất thấp lầy, khó vận động), “thiên khích” (hẻm núi, khe hở), tất phải gấp rúl rời xa, không nên đến gần.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
Don't forget to follow us on Facebook!