Địch Thanh giả bộ nghỉ ngơi

Địch Thanh giả bộ nghỉ ngơi

Đời Tống Nhân Tông, năm Hoàng Thạch thứ nhất (năm 1049), thủ lĩnh dân tộc thiểu số Quảng Tây là Nùng Trí Cao khởi binh chống nhà Tống, đánh thành chiếm đất, giết quan địa phương, làm chấn động cả vùng Lĩnh Nam.

Vua Tống phái tướng Trương Trung, Tưởng Giai đem quân đi trấn áp. Cả 2 vì khinh địch mà thất bại; lại phái Tôn Miến, Dư Tịnh đi dụ hàng cũng vô ích. Tống Nhân Tông hết sức lo buồn. Năm Hoàng Thạch thứ tư (năm 1052), danh tướng nhà Tống là Địch Thanh lãnh binh chinh phạt. Tông Nhân Tông cử Địch Thanh làm Tuyên Huy Nam Viện Sứ, thống nhất chỉ huy quân Lĩnh Nam.

Vì khi hành quân, mỗi ngày chỉ đi một chặng đường vừa phải, đến mỗi châu thành lại nghỉ một ngày, cho nên khi tới Tân Châu quân lính vẫn mạnh khoẻ, sĩ khí hăng hái.

Bấy giờ Nùng Trí Cao đóng quân tại Ung Châu (bờ nam sông Nam Úc, huyện Nam Ninh tỉnh Quảng Tây), dựa vào ải Côn Luân để chống quân Tống. Vị trí ải Côn Luân nằm ở tây nam Tân Châu, là cửa ải hiểm yếu, dễ thủ khó công.

Năm Hoàng Thạch thứ 5 (năm 1053) trung tuần tháng Giêng, đại quân Tống đến Tân Châu đúng vào dịp tết Nguyên tiêu. Địch Thanh cho toàn quân nghỉ 10 ngày chờ lệnh, lại còn cho mở yến tiệc 3 ngày. Ngày thứ nhất vào rằm tháng Giêng. Tối hôm đó trăng sáng vằng vặc, cả thành Tân Châu treo đèn kêt hoa, náo nhiệt vui vẻ khác thường. Địch Thanh đích thân chủ trì yến tiệc, mời các chư tướng uống rượu thoả sức.

Hôm sau Địch Thanh lại đích thân chủ trì yến tiệc, nhưng lần này chỉ mời toàn các phó tướng. Tiệc đến tận canh hai, đột nhiên mây đen kéo tới che lấp cả mặt trăng, mưa trút ầm ầm. Địch Thanh bỗng hai tay ôm bụng, nói là cảm thấy không khoẻ, xin lui vào nghỉ. Lát sau, Địch Thanh cho người ra chuyển lời: “Nguyên sư thỉnh tướng quân Tôn Miến thay mặt tiếp rượu, chờ nguyên sư uống thuốc và nghỉ ngơi xong sẽ lại ra tiếp đãi quan khách”.

Chờ đến canh 5, trời sắp sáng vẫn chưa thấy Địch Thanh trở lại bàn tiệc. Đến lúc mọi người đều buồn ngủ, có quân chạy vào báo tin: “Canh ba đêm nay, nguyên sư đã chiếm được ải Côn Luân!

Thì ra, Địch Thanh sớm đã tính rằng nếu chỉ bằng sức mạnh thì không thể chiếm được ải Côn Luân. Sau khi đến Tân Châu, tuy có thể lập tức tấn công, nhưng ông hạ lệnh cho quân sĩ nghỉ ngơi 10 ngày, bày yến tiệc ba ngày để đối phương mất cảnh giác. Quả nhiên, quân do thám của địch báo về là quân Tống đang nghỉ ngơi, chưa tiến công ngay, nên địch lơ là phòng bị.

Đến ngày Rằm tháng Giêng, mọi việc chuẩn bị xong. Khi Địch Thanh rời bàn tiệc để hạ lệnh hành động, quân lính giữ ải Côn Luân vẫn tưởng quân Tống đang say sưa yến tiệc, nên cũng tụ tập ăn nhậu. Địch Thanh đích thân dẫn quân đội mưa gió, men theo đường nhỏ, trong đêm tối tiến sát cửa ải mà quân trên ải vẫn không hay biết. Địch Thanh phát lệnh xông lên chém giết. Một trận ác đấu diễn ra, cuối cùng quân Tống chiếm được cửa ải trọng yếu này. Đường tiến quân xuống phía nam đã rộng mở, quân Tông thừa thắng tiến thẳng xuống Ung Châu.

Nùng Trí Cao nghe tin Côn Luân thất thủ, liền chiếm giữ địa hình có lợi, từ trên cao nhìn xuống, bày trận nghênh chiến.

Địch Thanh bố trí bộ binh ở mặt trước, kỵ binh hộ vệ hai bên, tấn công mấy ngàn quân của Nùng Trí Cao, quân Nùng Trí Cao bỏ chạy tan tác. Quân Tống toàn thắng.

“Cận nhi thị chi viễn”

Muốn đến gần mà làm như lùi xa.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Binh pháp Tôn Tử và hơn 200 trận đánh nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc
  • Tác giả: Hoàng Phác Dân, Ngô Như Tung
  • Dịch giả: Lê Khánh Trường
  • Nhà xuất bản Mũi Cà Mau
  • Nguồn: tusachcuaban
"Like" us to know more!