Đẹp là tiết điệu, nổi bật lên và cân đối

I. Đẹp là tiết điệu, nổi bật lên và cân đối

Theo truyền kỳ thì âm nhạc là nghệ thuật thứ nhất đã làm mê loài người. Nó cũng là nghệ thuật thứ nhất làm mê trẻ con. Muốn cho thấy được âm thanh là đẹp thì âm thanh đó phải đập vào tai ta mà không làm cho thính quan của ta khó chịu, không làm cho nó mệt. Khi chỉ có một âm thanh phát ra thôi thì ta chỉ thấy một cảm giác dễ chịu. Khi nhiều âm thanh đó phát lên, âm nọ gần âm kia và cùng cho ta một cảm giác dễ chịu, như vậy thì ta cảm thấy một cái mới, thấy một sự điều hòa mà ta gọi là tiết điệu. Cảm giác đó là sự phát hiện đầu tiên của mỹ cảm. Trẻ con sớm có cảm giác đó cho nên người vú thường ru nó cho nó nín hoặc cười. Khi trí tuệ được phát triển hơn, khi tai ta quen rồi, biết phân biệt được những âm thanh tế nhị thì ta đòi nhiều tiết điệu thay đổi hơn. Vì vậy mà âm nhạc tiến hoá theo người và vật, mỗi ngày mỗi phức tạp hơn, một dị chất hơn và hợp nhất hơn.

Những nhận xét đó có thể đem ứng dụng vào màu sắc, cử động và hình thể.

Một màu đứng riêng chỉ làm cho ta vui mắt một chút thôi. Muốn cho ta thấy đẹp thì cần phải thấy nhiều màu hòa hợp với nhau, như một tiết điệu. Có những màu tìm gọi nhau, có những màu trốn tránh nhau. Trên một bức họa mà những màu trái hẳn nhau ở gần nhau quá thì ta không thấy đẹp được. Hóa công, nhà nghệ sĩ có biệt tài đó, hình như hiểu công lệ đó, cho nên phân phát ba màu chính là vàng, đỏ, lam một cách có tiết điệu lắm, đem hoa vàng ra phung phí trên các đồi, các bãi cỏ, còn hoa màu lam thì rất ít, nhất là màu lam thẫm, và giữa 2 màu lam và vàng đó, đặt vào đủ các màu đỏ, từ màu đỏ rất nhạt đến những màu đỏ rất rực rỡ. Tuy vậy, muốn cho ta thấy đẹp thì cũng cần phải cps khác, để ta chú ý vào đó, y như những âm thanh vậy.

Sau cùng hội họa cũng tiến triển như âm nhạc, mỗi ngày một xa sự giản dị ban đầu đi. Nhưng cái nhu yếu có những cảm giác lúc nào cũng mạnh hơn, cũng thay đổi hơn, thành ra một thứ bệnh thì nghệ thuật đã bắt đầu suy rồi.

Những cử động cũng thế, hễ có tiết điệu là đẹp, như trong khi khiêu vũ chẳng hạn.

Còn về hình thể ta thì không thích đường thẳng vì nó cứng quá. Ta ưa những đường cong nó lượn một cách mềm mại hơn. Nhưng nếu ta biết hòa hợp hai đường cong đó thì ta cũng thấy một cảm giác đẹp. Sau cùng, ta nghiệm thấy Hóa công cho sự cân đối là đẹp: trong hoa, trong lá, trong cánh bướm, trong cơ thể của ta, ta đều thấy luật cân đối đó.

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Huấn luyện tình cảm
  • Tác giả: Pierre Félix Thomas
  • Lược dịch: Nguyễn Hiến Lê
  • Nhà xuất bản Thanh Niên, 2000
  • Thực hiện ebook: langnghe
  • Nguồn: thuvien-ebook.com

Có thể bạn muốn xem

"Like" us to know more!